Hiển thị các bài đăng có nhãn Đảng Cộng Sản Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đảng Cộng Sản Việt Nam. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013


Không đặc quyền, đặc lợi- Đảng tuân thủ Hiến pháp và pháp luật, tôn trọng Quốc hội; không để Đảng lãnh đạo trở thành đảng trị với những đặc quyền, đặc lợi - nguyên Trưởng Ban Tuyên giáo TƯ Trần Trọng Tân nói.

VietNamNet trích đăng phát biểu của ông Trần Trọng Tân tại tọa đàm góp ý dự thảo sửa đổi Hiến pháp do tạp chí Cộng sản và ĐH Quốc gia TP.HCM tổ chức ngày 9/3.

Dân cũng cần có ý thức giám sát ĐảngHiến pháp tiếp tục xác nhận Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, theo tôi là rất cần thiết, nhưng cũng cần được bổ sung thêm.

Rất cần thiết vì rằng, sau thắng lợi của cuộc cách mạng Tháng 8, mục tiêu độc lập, tự do, hạnh phúc được thực hiện theo cơ chế chung là Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ.

Quyền làm chủ của dân được thực hiện qua việc công dân bầu ra Quốc hội là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất để quản lý toàn xã hội bằng luật pháp. Quốc hội ban hành Hiến pháp là luật gốc.

Nguyên Trưởng Ban Tuyên giáo TƯ Trần Trọng Tân. Ảnh: Tá Lâm
Nguyên Trưởng Ban Tuyên giáo TƯ Trần Trọng Tân. Ảnh: Tá Lâm

Thực tế trong xã hội có lực lượng của nhiều tổ chức chính trị - xã hội như Đảng Cộng sản Việt Nam, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, các đoàn thể chính trị - xã hội… thì phải có xác định lực lượng nào là lực lượng lãnh đạo. Hiến pháp xác định Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, là giao trọng trách cho Đảng trong việc xây dựng bộ máy nhà nước, xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân, phát huy sức mạnh của dân tộc và thời đại để bảo vệ vững chắc độc lập dân tộc và xây dựng chủ nghĩa xã hội.

Điều 4 chẳng những xác định vai trò lãnh đạo của Đảng mà còn là chỗ dựa pháp lý để Nhà nước quản lý tổ chức và hoạt động của Đảng, buộc Đảng lãnh đạo phải tuân theo những điều kiện như trong Hiến pháp nêu như: Đảng phải lấy chủ nghĩa Mác - Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng; Đảng phải gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về quyết định của mình; các tổ chức của Đảng và đảng viên hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

Về phía nhân dân, để giữ cho vai trò lãnh đạo của Đảng được bền vững cũng cần có ý thức về những điều kiện nêu ra ở điều 4 để giám sát việc xây dựng Đảng, buộc Đảng phải tuân thủ Hiến pháp và pháp luật, phải tôn trọng Quốc hội - cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của dân và do dân bầu ra, không cho phép Đảng lãnh đạo trở thành đảng trị với những đặc quyền, đặc lợi.

Người chịu trách nhiệm về việc thực hiện điều 4

Các đại biểu Quốc hội do dân bầu ra cũng cần dựa vào điều 4 của Hiến pháp để đấu tranh làm cho Quốc hội tiếp thu và thực hiện đường lối chủ trương đúng của Đảng, đồng thời phải đóng góp ý kiến để Quốc hội phê bình, xử lý kỷ luật khi có dấu hiệu Đảng vi phạm các điều kiện đã được quy định ở Điều 4 của Hiến pháp.

Ngoài việc trình bày sự cần thiết phải xác nhận vai trò lãnh đạo của Đảng như nêu trong Hiến pháp, tôi đề nghị bổ sung vào điều 4 dự thảo thêm một câu: “Tổng bí thư Ban chấp hành TƯ Đảng Cộng sản Việt Nam là người chịu trách nhiệm trước Quốc hội về việc thực hiện quy định ở điều 4”.

Liên quan đến đề nghị này, ở chương X, điều 120 (mới) về Hội đồng Hiến pháp cần bổ sung thêm nội dung: “Hội đồng Hiến pháp kiểm tra việc thực hiện quy định ở điều 4 của Tổng bí thư. Khi xét thấy có dấu hiệu vi phạm, kiến nghị Quốc hội có xử lý kỷ luật thích đáng từ khiển trách, cảnh cáo đến đề nghị Ban chấp hành TƯ Đảng họp bầu lại Tổng bí thư theo một thời gian được quy định”.

Tôi nghĩ rằng, nếu được bổ sung như trên và thực hiện được tốt, uy tín lãnh đạo của Đảng sẽ được nâng cao, nhân dân thêm quý trọng Đảng, vì Đảng lãnh đạo đã tôn trọng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân.

Tá Lâm (VNN)

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Quân đội nhân dân Việt Nam ra đời từ các phong trào đấu tranh của quần chúng nhân dân, được Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh tổ chức xây dựng, lãnh đạo, giáo dục và rèn luyện, nhằm bảo vệ lợi ích cơ bản của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội bằng bạo lực vũ trang. Quân đội ta không có mục tiêu chiến đấu nào khác là độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội để đem lại tự do, bình đẳng và hạnh phúc cho nhân dân lao động. Đó cũng là mục tiêu chính trị cao cả của Đảng Cộng sản Việt Nam. Quân đội ta không chỉ mang bản chất cách mạng của giai cấp công nhân mà còn mang đầy đủ tính nhân dân và tính dân tộc sâu sắc.

Quân đội nhân dân Việt Nam
Quân đội nhân dân Việt Nam

Gần đây, trong quá trình tham gia góp ý vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, có một số ý kiến khác nhau về quy định ở Điều 70 (sửa đổi, bổ sung điều 45) trong Dự thảo Hiến pháp về nội dung: “Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân,…”. Thậm chí, có ý kiến vì nhiều động cơ, mục đích không lành mạnh, đưa ra quan điểm “phi chính trị hóa” Quân đội nhân dân Việt Nam, đòi quân đội đứng ngoài chính trị, trung lập về chính trị. Những người đưa ra quan điểm “phi chính trị hóa” quân đội thể hiện nhận thức “mơ hồ” về chính trị hoặc vì ý đồ cá nhân đã cố tình làm ngơ không hiểu bản chất giai cấp của quân đội nói chung, cũng như bản chất cách mạng của Quân đội nhân dân Việt Nam có sự thống nhất giữa tính giai cấp, tính nhân dân và tính dân tộc sâu sắc. 

Thuật ngữ “phi chính trị hóa” quân đội được các thế lực thù địch chống phá chủ nghĩa xã hội đưa ra vào những năm 80 của thế kỷ XX với nội dung cơ bản là: Quân đội là một tổ chức quân sự, là công cụ bạo lực vũ trang của nhà nước, được tổ chức ra để bảo vệ lợi ích quốc gia nói chung, chỉ tuân theo Hiến pháp. Theo đó, quân đội trung lập về chính trị (không có quân đội xã hội chủ nghĩa hay tư bản chủ nghĩa), đứng ngoài những biến động chính trị - xã hội, đứng ngoài cuộc đấu tranh của các đảng phái chính trị giành quyền kiểm soát các cơ quan quyền lực nhà nước. Vì thế, quân đội không chịu sự lãnh đạo của bất cứ đảng phái chính trị nào. 

Quan điểm “phi chính trị hóa quân đội” thường xuất hiện ở những nền chính trị có cấu trúc đa đảng đối lập, nhất là khi sự tranh giành quyền lực giữa các đảng phái chính trị diễn ra gay gắt, dẫn đến khủng hoảng chính trị. Về thực chất, những người đưa ra quan điểm đó muốn quân đội đứng ngoài cuộc đấu tranh của các đảng phái chính trị nhằm giành quyền kiểm soát các cơ quan quyền lực Nhà nước. Thực chất, “phi chính trị hóa quân đội” là âm mưu, thủ đoạn chính trị nằm trong chiến lược “diễn biến hòa bình” của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch chống phá chủ nghĩa xã hội. Trong chiến lược “diễn biến hòa bình”, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch ra sức truyền bá quan điểm “phi chính trị hóa” quân đội, nhằm lôi kéo quân đội xa rời hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa, tách quân đội ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản; làm cho quân đội bị tha hóa, biến chất về chính trị và bị vô hiệu hóa; làm cho Đảng Cộng sản, Nhà nước và nhân dân mất chỗ dựa vững chắc để bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa. Một minh chứng sâu sắc đó là bài học về sự sụp đổ của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô. Khi chủ nghĩa xã hội lại rời bỏ nguyên tắc xây dựng quân đội về chính trị của học thuyết Mác - Lê-nin, xóa bỏ cơ chế Đảng lãnh đạo quân đội, làm cho quân đội bị “phi chính trị hóa”, bị vô hiệu hóa.

Lợi dụng quá trình sửa đổi Hiến pháp, các thế lực thù địch càng ráo riết hơn nữa chúng đẩy mạnh tuyên truyền “phi chính trị hóa quân đội”, miệng thì nói rằng quân đội là phải phục vụ nhân dân, quân đội phải trung lập không thuộc về một đảng phái chính trị nào… Nhưng thực chất, âm mưu của các luận điệu đó là làm suy yếu sức mạnh của Đảng, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng. Thực tiễn cho thấy quan điểm “phi chính trị hóa quân đội” đưa ra không chỉ do phương pháp nhận thức mang tính tư biện, suy diễn một cách chủ quan, phiến diện; mà còn xuất phát từ những toan tính cơ hội, thực dụng, ngộ nhận lầm tưởng mình là “người có tài, am hiểu thời, thế”, sâu xa hơn nữa đó là âm mưu thâm độc của địch muốn chống lại Đảng, Nhà nước. Chúng ta không thể chấp nhận quan điểm đó, bởi đó sẽ là nguyên nhân làm suy yếu sức mạnh chiến đấu của quân đội, dẫn đến mất ổn định chính trị-xã hội và đưa đất nước lâm vào khủng hoảng chính trị.

(Blog Xập xình)

Total Pageviews

Được tạo bởi Blogger.

Popular Posts