Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chính trị. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Thời gian gần đây, một số tổ chức và cá nhân thiếu thiện chí bịa đặt, xuyên tạc, cho rằng Việt Nam “bóp nghẹt” tự do ngôn luận, tự do báo chí, hạn chế và ngăn cấm sử dụng mạng internet... Đó là sự vu cáo trắng trợn nhằm chống phá cách mạng Việt Nam trên lĩnh vực tư tưởng-văn hóa. Nhằm giúp bạn đọc có một cái nhìn đúng đắn về bức tranh đa sắc màu, phong phú của nền báo chí cách mạng và hoạt động báo chí, internet, blog đang diễn ra hết sức sôi động ở Việt Nam.

Tự do báo chí - Nhìn từ thực tiễn
Tự do báo chí - Nhìn từ thực tiễn

Ở Việt Nam, báo chí đã trở thành diễn đàn ngôn luận của các tổ chức chính trị xã hội, nhân dân, là công cụ quan trọng bảo vệ lợi ích của xã hội, các quyền tự do của cá nhân. Mọi người đều có quyền đề đạt nguyện vọng, phát biểu và đóng góp ý kiến trên tất cả các lĩnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, trong đó có báo chí. Tính đến nay, Việt Nam đã có 702 cơ quan báo chí, trong đó có 634 cơ quan báo in với 813 ấn phẩm; 70 đài phát thanh truyền hình trung ương và địa phương, hơn 200 báo điện tử và hệ thống báo chí trên mạng Internet. Hội nhà báo Việt Nam tổ chức nghề nghiệp quản lý hơn 19 nghìn hội viên, trong đó có gần 17 nghìn nhà báo đã được cấp thẻ hành nghề đang làm việc tại hàng trăm cơ quan báo chí từ trung ương đến địa phương, luôn khuyến khích mọi nhà báo hoạt động tự do, sáng tạo trong khuôn khổ pháp luật.

Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật. Vì vậy, nhà báo trước hết là công dân Việt Nam đều phải trách nhiệm trước pháp luật về những thông tin trong tác phẩm báo chí của mình, nếu vi phạm thì đều bị xử lý.

Hiện nay, Nhà báo hành nghề được Bộ Thông tin và Truyền thông cấp thẻ hành nghề, còn blogger viết ý kiến cá nhân, họ không phải là nhà báo. Các nhà báo chính danh được đào tạo chuyên môn, tự hào được hoạt động vì sự phát triển của báo chí Việt Nam, và còn góp phần không nhỏ trong sự phát triển của đất nước. Còn các blogger, là những người chuyên viết nhật ký mạng, tác phẩm của họ là các bài viết đăng trên các trang thông tin điện tử, họ không mang trách nhiệm xã hội. Đối với các blogger, họ không phải là nhà báo mà lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để phát tán những bài viết có nội dung bôi nhọ Đảng, xâm hại đến lợi ích của Nhà nước, tập thể và công dân thì tùy vào tính chất, mức độ và hậu quả xảy ra để xử lý theo đúng pháp cụ thể như các blog : Dân làm báo, Dânoan, Công dân tự do, Dân oan, Điếu cày, Mẹ Nấm, …Đều có là những blog có nội dung chống Đảng, Nhà nước ta, bọn chúng mang nặng tư tưởng phản động vì chúng không hiểu bản chất của nhà nước ta, và điều mà chúng muốn là phá hoại cuộc sống ấm no, hạnh phúc của nhân dân. Chúng bịa đặt, bôi nhọ, hạ bệ uy tín của lạnh tụ chỉ vì mục đích của một nhóm cơ hội chính trị phản động ở bên ngoài nước.

Tạ Phong Tần
Tạ Phong Tần
Nguyễn Đắc Kiên
Nguyễn Đắc Kiên


Thực tế, cơ quan Công an chúng ta đã bắt và khởi tố rất nhiều các chủ blog và các nhà báo có nội dung phản động như : Lê Nguyễn Hương Trà, chủ nhân blog “Cô gái Đồ Long” về hành vi “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân, Nguyễn Văn Hải chủ blogger Điếu Cày….. đó là con người lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để phát tán những bài viết có nội dung bôi nhọ Đảng, xâm hại đến lợi ích của Nhà nước, tập thể và công dân .

Biết rằng, mọi người sinh ra có quyền tự do ngôn luận nhưng hãy ngôn luận thể hiện một người có văn hóa, có sự hiểu biết chứ đừng suốt ngày viết ra những lời lẽ không phù hợp ở Đất nước này ta như thế, nào là xóa bỏ Điều 4 hiến pháp, phi chính trị hóa quận đôi, tam quyền phân lập… đó là những luận điệu phản động gì nữa. Các ông đừng lấy nào là Mỹ các nước phương Tây ra mà so sánh ở đây, bởi 1 lẽ đương nhiên là nó không phù hợp với việt nam.

Thiết nghĩ, chúng ta sống dưới mái nhà Việt nam, ăn cơm, gạo, hít không khí Đất nước Việt Nam, thì hãy cùng nhau xây dựng đất nước này giàu mạnh hơn, chứ đừng phát ngôn chủ quan, định kiến như thế.

Nguồn: Blog Dân Lầm Than

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Quân đội nhân dân Việt Nam ra đời từ các phong trào đấu tranh của quần chúng nhân dân, được Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh tổ chức xây dựng, lãnh đạo, giáo dục và rèn luyện, nhằm bảo vệ lợi ích cơ bản của giai cấp công nhân và nhân dân lao động, vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội bằng bạo lực vũ trang. Quân đội ta không có mục tiêu chiến đấu nào khác là độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội để đem lại tự do, bình đẳng và hạnh phúc cho nhân dân lao động. Đó cũng là mục tiêu chính trị cao cả của Đảng Cộng sản Việt Nam. Quân đội ta không chỉ mang bản chất cách mạng của giai cấp công nhân mà còn mang đầy đủ tính nhân dân và tính dân tộc sâu sắc.

Quân đội nhân dân Việt Nam
Quân đội nhân dân Việt Nam

Gần đây, trong quá trình tham gia góp ý vào Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, có một số ý kiến khác nhau về quy định ở Điều 70 (sửa đổi, bổ sung điều 45) trong Dự thảo Hiến pháp về nội dung: “Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân,…”. Thậm chí, có ý kiến vì nhiều động cơ, mục đích không lành mạnh, đưa ra quan điểm “phi chính trị hóa” Quân đội nhân dân Việt Nam, đòi quân đội đứng ngoài chính trị, trung lập về chính trị. Những người đưa ra quan điểm “phi chính trị hóa” quân đội thể hiện nhận thức “mơ hồ” về chính trị hoặc vì ý đồ cá nhân đã cố tình làm ngơ không hiểu bản chất giai cấp của quân đội nói chung, cũng như bản chất cách mạng của Quân đội nhân dân Việt Nam có sự thống nhất giữa tính giai cấp, tính nhân dân và tính dân tộc sâu sắc. 

Thuật ngữ “phi chính trị hóa” quân đội được các thế lực thù địch chống phá chủ nghĩa xã hội đưa ra vào những năm 80 của thế kỷ XX với nội dung cơ bản là: Quân đội là một tổ chức quân sự, là công cụ bạo lực vũ trang của nhà nước, được tổ chức ra để bảo vệ lợi ích quốc gia nói chung, chỉ tuân theo Hiến pháp. Theo đó, quân đội trung lập về chính trị (không có quân đội xã hội chủ nghĩa hay tư bản chủ nghĩa), đứng ngoài những biến động chính trị - xã hội, đứng ngoài cuộc đấu tranh của các đảng phái chính trị giành quyền kiểm soát các cơ quan quyền lực nhà nước. Vì thế, quân đội không chịu sự lãnh đạo của bất cứ đảng phái chính trị nào. 

Quan điểm “phi chính trị hóa quân đội” thường xuất hiện ở những nền chính trị có cấu trúc đa đảng đối lập, nhất là khi sự tranh giành quyền lực giữa các đảng phái chính trị diễn ra gay gắt, dẫn đến khủng hoảng chính trị. Về thực chất, những người đưa ra quan điểm đó muốn quân đội đứng ngoài cuộc đấu tranh của các đảng phái chính trị nhằm giành quyền kiểm soát các cơ quan quyền lực Nhà nước. Thực chất, “phi chính trị hóa quân đội” là âm mưu, thủ đoạn chính trị nằm trong chiến lược “diễn biến hòa bình” của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch chống phá chủ nghĩa xã hội. Trong chiến lược “diễn biến hòa bình”, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch ra sức truyền bá quan điểm “phi chính trị hóa” quân đội, nhằm lôi kéo quân đội xa rời hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa, tách quân đội ra khỏi sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản; làm cho quân đội bị tha hóa, biến chất về chính trị và bị vô hiệu hóa; làm cho Đảng Cộng sản, Nhà nước và nhân dân mất chỗ dựa vững chắc để bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa. Một minh chứng sâu sắc đó là bài học về sự sụp đổ của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô. Khi chủ nghĩa xã hội lại rời bỏ nguyên tắc xây dựng quân đội về chính trị của học thuyết Mác - Lê-nin, xóa bỏ cơ chế Đảng lãnh đạo quân đội, làm cho quân đội bị “phi chính trị hóa”, bị vô hiệu hóa.

Lợi dụng quá trình sửa đổi Hiến pháp, các thế lực thù địch càng ráo riết hơn nữa chúng đẩy mạnh tuyên truyền “phi chính trị hóa quân đội”, miệng thì nói rằng quân đội là phải phục vụ nhân dân, quân đội phải trung lập không thuộc về một đảng phái chính trị nào… Nhưng thực chất, âm mưu của các luận điệu đó là làm suy yếu sức mạnh của Đảng, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng. Thực tiễn cho thấy quan điểm “phi chính trị hóa quân đội” đưa ra không chỉ do phương pháp nhận thức mang tính tư biện, suy diễn một cách chủ quan, phiến diện; mà còn xuất phát từ những toan tính cơ hội, thực dụng, ngộ nhận lầm tưởng mình là “người có tài, am hiểu thời, thế”, sâu xa hơn nữa đó là âm mưu thâm độc của địch muốn chống lại Đảng, Nhà nước. Chúng ta không thể chấp nhận quan điểm đó, bởi đó sẽ là nguyên nhân làm suy yếu sức mạnh chiến đấu của quân đội, dẫn đến mất ổn định chính trị-xã hội và đưa đất nước lâm vào khủng hoảng chính trị.

(Blog Xập xình)

Total Pageviews

Được tạo bởi Blogger.

Popular Posts