Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Đình Lộc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Đình Lộc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Nguyễn Đình Lộc
Bạn nghĩ sao, khi trước một sự kiện liên quan đến vận mệnh một quốc gia, đến số phận 90 triệu con con người, đến sự tồn vong của một thể chế, mà một ông từng giữ hàm bộ trưởng vừa cười vừa thản nhiên trả lời phỏng vấn trước nhiều triệu người xem rằng: "Tất nhiên thì trước khi trao phải đọc. Tôi cũng có nghiên cứu, và bản thân tôi lúc bấy giờ cũng có muốn sửa một số chỗ. Sau các đồng chí bảo là không, vì là cái này công bố trên mạng rồi, bây giờ mình sửa thì không nên. Cho nên vẫn cứ trao."

Chuyện ông nhận làm trưởng đoàn trao kiến nghị 72 vào phút chót là vặt vãnh, vui đâu chầu đấy của người nhàn cư vi, Beo không quan tâm. Nhưng chuyện ông thò bút kí vào một văn bản mà chính ông cấn cá, không hề nhỏ vặt.

Ông, Nguyễn Đình Lộc, bằng cấp treo xuống tận cạp quần, có phải thằng vô học đâu. Ông, gần 80 tuổi đầu, có phải trẻ con đâu, để có thể mắng mỏ nó bảo ăn...cũng ăn à?

Giả sử, kết thúc cuộc trưng cầu dân ý, ý dân sẽ được thể hiện đầy đủ và trung thực trong bản tân hiến pháp. Trong ý dân ấy không có ý ông, âu cũng là chuyện thường, bởi người ta hoàn toàn có quyền xếp ý ông vào loại: thiếu suy nghĩ nghiêm túc.

***

Beo đã từng gặp gỡ, trò chuyện với thế hệ đầu tiên mơ giấc mơ dân chủ theo mô hình các nước tư bản, hai cụ Hoàng Minh Chính và Trần Độ.

Những ước mơ đẹp.

Gần 3 chục năm đã qua, một thế hệ mới đã ra đời.

Một nhóm người, đi theo con đường hai cụ, hình như chọn cho mình dưới trướng ngọn cờ 72 xĩ đang phất.

Xĩ. Tiêu biểu tinh hoa như ông trưởng đoàn Lộc. Dăm vài đồng bạc vụn đã kịp gấu ó nhau như ông Huệ Chi-Phạm Toàn. Ăn hai mang lẩn tựa lươn như Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh...

Tự đặt kì vọng vào trong giới hạn của những người trung bình như thế, thì cũng nên mơ ước trung bình. Ví như cơm ăn hai bữa quần áo mặc cả ngày hay được làm tình với cô hoa hậu, chẳng hạn.

Cơ hội trong chính trị là do chính người muốn có nó tạo ra. Và để tạo ra được cơ hội thì cần hàng trăm thứ rất thật: Có tư chất lãnh tụ thật; Có tri thức và có thủ đoạn thật để thuyết phục số đông quần chúng; Đang nắm giữ quyền lực thật để am tường điểm xuất phát của cơ hội...vân vân và vân vân.

Nhật pháp uýnh lộn đến chết, cũng không có kẽ len lỏi cho những kẻ, chỉ đến tụ tập trà đá vỉa hè hay úp mặt vào computer chém gió chửi đổng, là kịch bến hết tầm tư duy.

(Blog Beo)


Cựu Bộ trưởng Bộ Tư pháp Nguyễn Đình Lộc trên VTV1 sượng sùng thanh minh vai trò trưởng đoàn đưa “Kiến nghị lật pháp” chỉ là chuyện bất ngờ, trước khi ký tên ông đã đề nghị thay đổi một số nội dung nhưng không được, và ông cũng không tham gia soạn thảo bản Dự thảo Hiến pháp riêng, tóm lại ông không phải là người chủ chốt mà chủ yếu bị lôi kéo, bị lợi dụng trong vụ “lật pháp”!
Trương Duy Nhất cho là  Nguyễn Đình Lộc trở cờ, “tự tát vào mặt mình”; Đoan Trang: “không thể biện minh”; có người khuyên: “ông Nguyễn Đình Lộc hãy tự sát chính trị”; Tương Lai: “điều đó sẽ rất hại uy tín cho một người từng là Bộ trưởng và nhất là một trí thức chân chính”; Huệ Chi “có thể cựu Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc đã chịu sức ép?; v.v…
"Dư luận viên"
Còn tôi thì thấy hành động của ông Nguyễn Đình Lộc là dũng cảm. Nếu ông trực tiếp soạn thảo và hoàn toàn tâm đắc với những văn bản đó giờ ông chối thì mới là “trở cờ”, mới “tự tát vào mặt mình”. Còn làm như trên, ông chỉ thanh minh, đã vạch ra cho bàn dân thiên hạ thấy bản chất nhí nhố của nhóm “lật pháp”. Chính ông đã tát một cú trời giáng vào mặt những người chủ xướng là “Lươn” Huệ Chi (Từ câu “ca dao” nổi tiếng: Mọi người nói với Đổng Chi/ Huệ Chi nó có cái gì như lươn) và Giáo sư Tai Ương (TL); và đồng thời tát vào mặt những “đứa” a dua lăng nhăng như Trương Duy Nhất, Đoan Trang v.v…
Tôi cũng thấy việc sớm tỉnh ngộ là may cho ông, nếu ông kiên quyết cách ly luôn thì tốt hơn, nếu ông biết bản chất thực sự của đám “dân chủ bầy đàn”.
Như chuyện tiền bạc: Xuân Diện, Phương Bích và Bùi Hằng đã “cắn nhau vì tiền”; Cu Vinh (Quang Vinh em Quang Lập) đã lợi dụng vụ Đoàn Văn Vươn làm tiền; Nguyễn Thanh Giang ăn chặn tiền của Nguyễn Gia Kiểng gởi về cho các “chiến hữu” v.v…
Bút chiến trên mạng, ai thắng?
Những người cấp tiến luôn to giọng đổi mới thì lại có cách nhìn lộn ngược, như Chu Hảo đã ca ngợi Huy Đức là “trong sáng”; Trần Mạnh Hảo ca ngợi Phát xít Nhật; Nguyễn Quang Lập biện hộ cho tội ác ở những “địa ngục trần gian”; Nguyên Ngọc đã đỡ đầu và luôn ca ngợi những kẻ phỉ nhổ vào cuộc chiến giành độc lập, cho cuộc chiến tranh đó chỉ mang lại “nỗi buồn”, khóc như cha chết trong ngày chiến thắng; v.v…
Và những người chủ trò như Huệ Chi, Tương Lai thì luôn tận dụng mọi việc, mọi cơ hội để chống đối, mục đích chính của họ là lật đổ chế độ chứ không phải vì dân vì nước, nên từ các nhân vật quấy rối như Bùi Hằng, Thục Vy, Phương Uyên đến chuyện góp ý cho Hiến Pháp, họ luôn ở trên tuyến đầu kích động.
Chuyện góp ý cho Hiến Pháp của các vị cái sai chính chính là những quan điểm lộn ngược vô cùng nguy hiểm. Như Quân đội lẽ ra cần phải trung thành với người lãnh đạo, nếu không không chỉ là đội quân rô-bốt đánh thuê mà còn là một trung tâm quyền lực có thể đảo chính bất cứ lúc nào.
Những bài học của lịch sử, thời phong kiến, khi vua hiền, tướng giỏi như giai đoạn đầu nhà Trần, nhà Lê, chúng ta đã đánh thắng những đội quân xâm lược hùng mạnh nhất; nhưng giai đoạn cuối, vua hèn, cận thần xúi bậy, nhà Trần đã mất ngôi dẫn đến chuyện dân ta mất nước; cuối nhà Lê thời Trịnh-Nguyễn phân tranh nội chiến, dân ta nồi da xáo thịt cùng cực đến dường nào! Thời Tam quốc bên Tàu, Lưu Bị được Khổng Minh phò trợ từng suýt đốt chết Tư Mã Ý, Tổ phụ của nhà Tấn; nhưng đến đời con là Lưu Thiện đớn hèn hàng giặc, cháu nội nhục quá đã bắt cả nhà tự sát trước bàn thờ Lưu Bị!
Vì vậy, hơn lúc nào hết, chúng ta đang cần có một Đảng mạnh như hồi đánh thắng Điện Biên Phủ, như hồi bắn rơi B52 trên bầu trời Hà Nội và khi lãnh đạo Chiến dịch HCM giành Toàn thắng, để chỉnh đốn, để đấu tranh giai cấp trong giai đoạn mới (chống nhóm lợi ích), lập lại kỷ cương phép nước, thưởng phạt công minh, làm theo đúng lời dạy của Bác Hồ:
-Không sợ hàng thiếu, chỉ sợ phân phối không công bằng;
- Không sợ nghèo, chỉ sợ lòng dân không yên”.
Vậy mà họ lại đòi tước quyền lãnh đạo của Đảng, đòi cách ly quân đội với đảng, phải chăng họ lại muốn nội chiến như thời Trịnh-Nguyễn, hay tệ hơn là thời Loạn 12 sứ quân, giai đoạn giữa nhà Ngô và nhà Đinh?
Cái dốt của bọn “chấy thức” Trâu bò, Lươn rắn, ễnh Ương là không hiểu rằng, với chính trị xã hội thì cái quan trọng nhất là sự phù hợp chứ không phải là hay, là tốt. Bởi có cái hay cái tốt của người áp dụng không phù hợp ở ta sẽ gây đại họa!
Tôi tin là ông Nguyễn Đình Lộc từng là Bộ trưởng không đến nỗi quá ấu trĩ về luật, về chính trị xã hội. Qua sự phân bua của ông trên ti vi, tôi hiểu là ông đã dây vào cái nhóm “lật pháp” do cái tính cả nể, dĩ hòa vi quý, một thói xấu của bản tính Việt. Ngay tôi đây, có thằng tôi ghét như chó, nhưng thấy nó cứ nhăn nhở quỵ lụy là lại tặc lưỡi bỏ qua không chấp, để rồi bị nó lợi dụng, cuối cùng không chịu nổi thì chửi nhau, tạo cớ cho bọn đểu bu vào xiên xẹo, bực cả mình. Mong ông kiên định vượt qua cái tai ách này, đừng chấp làm gì cái dư luận của đám sâu bọ, rắn rết; cái chính là ông có vượt qua được cái tính cả nể hay không? Vì thực ra, có người có suy nghĩ khác mình, nhưng về tình cảm, ta vẫn quý mến họ!
Trước thời điểm xảy ra “hiện tượng” Nguyễn Đình Lộc, 2 ông Minh Thuyết và Nguyễn Trung, theo  Tư Mã Thiên:
“Trong bản kiến nghị 72, cựu đại sứ Nguyễn Trung đứng ở vị trí thứ 62 và cựu đại biểu quốc hội Nguyễn Minh Thuyết đứng ở vị trí thứ 59. Về cơ bản, kiến nghị mà ông Nguyễn Trung và ông Nguyễn Minh Thuyết ký là đề nghị đa đảng, có đa đảng tất nhiên sẽ dẫn đến phi chính trị hóa quân đội, có thể chế tam quyền phân lập, có sở hữu tư nhân về đất đai…”
Nhưng chỉ sau đó vài ngày… thì cả ông Nguyễn Trung và ông Nguyễn Minh Thuyết đều đã quên những gì mình đã ký”.
Như vậy cái gì đã gây ra những hiện tượng trên?

Phải chăng công đầu chính là của những “dư luận viên”, chính họ bằng blog của mình đã đi đầu trong việc nã pháo vào những trò đấu tranh dân chủ nhí nhố và đỉnh điểm là trò “lật pháp” đó, mà riêng tôi cũng kịp thời đóng góp liên tiếp 3 bài viết. Sau đó, các phương tiện thông tin chính thống, nhất là VTV1, mới lên tiếng và phát huy được lợi thế của mình.
Vậy tôi có là “dư luận viên” không?
Cũng đã có những kẻ comment gọi tôi là “văn nô”, là “dư luận viên”. Tôi thấy cũng tốt thôi, nếu điều đó góp phần làm ổn định và phát triển xã hội.
Nhưng thực tế tôi đã đi trước rất lâu.
Ngay từ năm 1997, tôi đã viết bài phê bình ra tấm ra món đầu tiên trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội “đánh” Đỗ Minh Tuấn, làm rung rinh cả giới sĩ phu Bắc Hà khụng khiệng, chiếu trên chiếu dưới, và được trao tặng thưởng năm đó. Tôi  đã đến Văn nghệ Quân đội ở Lý Nam Đế và được chào đón như thượng khách. Ông Anh Ngọc nói vừa ăn vừa đọc bài của tôi hay quá làm rơi cả đũa; ông Nam Hà ôm lấy tôi: “Đông La đây à”! v.v… Một đời viết có được những khoảnh khắc đó quả là thú vị! Tiếp theo đó tôi đã gởi bài sang tận Đức đăng trên Talawas phê phán Bùi Tín, gởi sang Ba Lan đăng trên Đàn chim Việt phê phán Dương Thu Hương; gởi sang Mỹ đăng trên Giao điểm “đánh” Trần Mạnh Hảo. Như vậy cái chương trình “dư luận viên” mà ông Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội tuyên bố đã đi sau tôi rất nhiều. Thậm chí, khi Trần Mạnh Hảo hung hăng chống phá, báo chí chính thống im lặng, tôi đã từng viết thư gởi thẳng cho ông Tô Huy Rứa:
Còn chuyện bạn Hòa Bình e ngại là những bài viết giá trị của tôi liệu có đến được những nơi cần đến không? Tôi nghĩ là có vì đã có một lần một người bạn dự cuộc họp về báo chí của Ban Tư tưởng VHTƯ đã gởi cho tôi biên bản cuộc họp, trong đó có nhắc đến bài viết “Cuộc đối thoại ông chẳng bà chuộc” của tôi về chuyến Dương Thu Hương đi Mỹ:
Cái chính là sau khi đọc tôi cũng như những  ý kiến có giá trị của mọi người, những người có trọng trách cần phải làm gì? Như nhiều vấn đề tôi viết trong những truyện ngắn cách đây gần 30 năm nhưng vẫn còn nguyên đó, vẫn đang được bàn thảo sôi nổi trên nghị trường.
Tôi là một nhà nghiên cứu trên nhiều lĩnh vực, đã có những công trình được áp dụng vào thực tế và đã và sẽ in nhiều sách, vì vậy tư duy của tôi luôn mang tính khoa học, luôn logic và thống nhất. Tôi cũng luôn đứng cao hơn hoàn cảnh bản thân mình để viết vì cái chung, vì điều tối thượng là sự ổn định và phát triển của đất nước. Chỉ thế thôi!
TPHCM 25-3-2013
ĐÔNG LA / nguyentandung.org

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013


Nguyễn Đình Lộc, cựu Bộ trưởng Tư pháp
Nguyễn Đình Lộc, cựu Bộ trưởng Tư pháp
Ai ngờ cái ông Nguyễn Đình Lộc, cựu Bộ trưởng Tư pháp, “cựu” Trưởng đoàn trao kiến nghị 72 (giờ này chắc bị cách chức rồi nên chỉ là “cựu” thôi), người được Bần ưu ái chơi chữ trong bản “danh sách ma” lại là người tiết lộ những tình tiết phía sau hậu trường vụ trao bản kiến nghị sửa đổi Hiến pháp. Nào là ông Lộc không tham gia soạn thảo kiến nghị 7 điểm, có góp ý chỉnh sửa nhưng không được, nào là bị làm “trưởng đoàn bất đắc dĩ”, nào là không biết gì về bản Dự thảo Hiến pháp 2013.

Bần thương ông Lộc vì người ta “bắt” ông làm trưởng đoàn. Vì ông Lộc mới có giá, chứ nếu là Tương Lai hay Huệ Chi thì chai mặt cả rồi và cái kiến nghị 72 sẽ chỉ còn cỡ kiến nghị Phương Uyên thôi. Bần thương ông Lộc vì đã là trí thức, chuyên gia luật thì phải soạn lấy một cái góp ý cho riêng mình chứ sao lại ham vui chui vào cái mâm 72, để rồi có những ý muốn sửa nhưng không được vì số đông nó quyết thế. Bần thương ông Lộc vì ông đã dũng cảm nói sự thật về cái kiến nghị và cái Dự thảo Hiến pháp 2013, chứ không như những người kia, bị phát hiện gian lận nhưng vẫn la lên là “bỉ ổi”. Bần thương ông Lộc vì phỏng vấn VTV chưa nguội đã phải trả lời phỏng vấn của RFA, lúc ấy các bác trí thức mới chịu tin. Trả lời xong xuôi rồi nhưng đến cả ông Tương Lai vẫn chưa chịu, cái ông Tương Lai này nó thế, miệng lưỡi ngọng ngịu lắm, Bần đánh mấy lần rồi vẫn chưa chừa. Ông Tương Lai này cũng trả lời phỏng vấn RFA và khẳng định những gì ông Lộc nói là đúng, nhưng vẫn cố vớt vát: “Theo tôi người ta có thể khai thác những ý nói không thật rõ ràng của anh Lộc để người ta làm mất uy tín của anh ấy, đây là điều mà bản thân anh Lộc phải rút kinh nghiệm thôi”.

Ông thấy chưa ông Lộc ? Chính miệng cái thằng lợi dụng ông nó nói ông bị lợi dụng đấy! Hắn còn nói “mỗi người phải tự chịu trách nhiệm về chính mình” nhưng ngay trong bài phỏng vấn RFA, người ta nói hắn là “giáo sư” thì chẳng thấy hắn sửa lại, không tự chịu trách nhiệm với học hàm phó giáo sư của mình thì dạy đời ai ?

Nhưng Bần thương ông Lộc nhất không phải vì những thứ kể trên mà vì trong ngày trao kiến nghị 72, ông đã nhớ đến những người nông dân như Bần: “Thật ra, nhân dân đã quan tâm đến Hiến pháp chưa? Bao nhiêu người quan tâm? Người nông dân ai nghĩ đến Hiến pháp? Cho nên làm thế nào những cái dịp như chúng ta tổ chức lấy ý kiến hiện nay phải là một cái cơ hội để làm thế nào để tuyên truyền thật rộng rãi đến những kiến thức rất là cơ bản nhưng cũng là tối thiểu có thể đến được đối với người nông dân. Không thì người dân vẫn cứ dửng dưng mà mình thấy hơi lo, hơi lo là vì cơ bản như thế mà mình xem thường thì tức là tai họa rồi”.

Có khi nào vì trăn trở đó của ông trưởng đoàn Lộc mà danh sách kiến nghị của trang boxit có đến hàng ngàn nông dân đang cắm mặt xuống đất cấy lúa tiện thể bẫy luôn “con chuột” đang chạy và hào hứng báo cho ông biết nông dân quan tâm đến Hiến pháp lắm đây này. Họ đã đưa luôn danh sách nông dân ma của Bần đấy ông ạ. Ông Lộc nói “người nông dân dửng dưng với Hiến pháp mà mình xem thường thì là tai họa”, ông nói hay quá, nhưng nếu đưa hàng ngàn nông dân ma vào danh sách ký kiến nghị thì sẽ là cái gì ? Chắc là đại họa rồi ông Lộc ơi!

Ông Lộc vì “một phút ham vui” lại nhờ chức vụ cựu Bộ trưởng Tư pháp mà được các nhân sĩ đầy mưu mẹo phong cho làm trưởng đoàn. Nay thì ông Lộc đã tỉnh ra rồi nên Bần mới thương ông Lộc. Thế là sau nghi án gian lận danh sách chữ ký mà Bần đã có công phát hiện thì đến bí ẩn đằng sau việc soạn thảo và gửi kiến nghị 72 đã được chính người trong cuộc công khai. Quả là trời giúp liên minh công nhân và nông dân rồi.

(Blog Bần Cố Nông)

Total Pageviews

Được tạo bởi Blogger.

Popular Posts